
Chương 8 : Vị khách không mời
- Ba dậy đi!
Nhi tống hàng đống gối lên đầu tôi, hòng kéo tôi dậy cho bằng được. Qua ánh mắt he hé nhìn vào cái đồng hồ trên bàn tôi biết được là đã gần 10h trưa. Tôi thở phào: "vậy là mình cũng đã chợp mắt được 5 tiếng. Không tệ!"
- Dì Út qua rồi kìa. Ba dậy ăn sáng với mọi người đi chứ?
Tôi ngáp ngắn ngáp dài bước vào phòng tắm. Khi đang đánh răng, tôi len lén đưa mắt nhìn nhìn con bé. Nhi vẫn bình thường như mọi ngày? Không hẳn, tôi thấy con bé có gì đó tươi tắn hơn, có điều gì hạnh phúc phát ra từ mắt con bé mà tôi có thể cảm nhận được.
Nhi xếp chăn, dọn giường lại ngay ngắn cho tôi. Vừa làm con bé vừa hát một cách yêu đời, giọng hát trong trẻo dễ cuốn hút người khác. Tôi cười:
- Con gái ba hôm nay có gì vui thế?
Con bé nhìn tôi mỉm cười, rồi nháy mắt một cái có thể hiểu là "bí mật". Có "bí mật" gì thì chắc cũng chỉ là nhưng thứ vớ vẩn. Từ trước đến giờ những thứ "bí mật" của con bé luôn làm tôi bị cụt hứng không ít lần: Tậu về một chú Hamter; tranh được vé đi xem hòa nhạc nào đó; mua được vài món đồ xinh xinh...thứ gì nó cũng làm ra vẻ bí mật rồi đem khoe với tôi. Cố làm con bé vui nên những lần đó tôi đều giả vờ ngạc nhiên khiến con bé tưởng thật, lần này "điều bí mật" đó chắc cũng không ngoại lệ.
Nhưng tôi có thể yên tâm là con bé hoàn toàn không nhớ gì về chuyện đêm qua. Chỉ có tôi là phải trằn trọc cả đêm một mình...
Hân chuẩn bị sẵn cho tôi một ít trứng chiên và bánh mì nướng. Đó là "phần dành cho kẻ dậy trễ", theo cách em gọi. Trong khi Hân đang chuẩn bị bữa ăn tôi bước đên ôm lấy em từ phía sau, khẽ hôn lên má em. Hân cười khúc khích, mắng yêu:
- Lớn tuổi rồi mà không biết mắc cỡ. Trẻ con quá đi.
Tôi biết mắc cỡ chứ. Thật mâu thuẫn khi tôi cố tình làm thế trước mắt Nhi. Đó không còn là sự ngại ngùng hay mắc cỡ gì nữa, tôi phải làm thế để xác nhận cho con bé biết sự lựa chọn của tôi. Bởi chuyện của tôi với nó sẽ không có kết quả...
Nhi bước tới bếp cắt cho tôi một ít dưa leo, vẫn vui vẻ như chẳng có gì xảy ra. Tôi thật phục khả năng diễn kịch của Nhi, hay đúng hơn là khả năng che giấu cảm xúc thật của mình trước người khác.
Nhưng dù thế nào Nhi vẫn chỉ là một cô bé mười tám tuổi, vẫn dễ bị kích động. Không biết con bé lay hoay thế nào mà lại để dao cắt vào tay. Nghe con bé là "ái" một tiếng là tôi đã vội chạy đến.
- Sao thế?
- Con bị đứt tay.
- Sao lại bất cẩn thế.
Tôi đưa tay con bé lên săm soi thật kĩ.
- May mà không sâu lắm, ngậm trong miệng một chút là hết ngay ấy mà.
Rồi không hiểu tại sao tôi lại đưa ngón tay Nhi vào miệng của mình. Cả Nhi lẫn Hân đều sững người trước hành động đó mà tôi không nhận ra, bởi lúc này trong đầu tôi là cả một mớ suy nghĩ hỗn tạp. Tôi chỉ biết ngậm ngón tay bé xíu của Nhi như chị Như ngày xưa vẫn hay làm mỗi khi bị đứt tay. Mà mỗi lần nhớ chị Như là...tôi lại chẳng kiểm soát được mình.
Chỉ chừng 30s mà tôi thấy dài cả tiếng đồng hồ. Tôi đưa tay Nhi ra xem lần nữa, gật gù khi thấy "bài thuốc" này khá công hiệu. Hân vỗ vào lưng tôi một cái:
- Chơi dơ quá đi! Sao lại ngậm tay con như vậy?
- Dơ gì? Anh mới đánh răng mà!
Hân đét vào lưng tôi cái nữa rồi chạy đi lấy hộp sơ cứu, không quên nhắc bé Nhi:
- Cháu rửa tay nhanh đi rồi dì sát trùng cho. Thiệt là, ba mày chơi dơ quá đi thôi.
Nhi không nói gì. Con bé vẫn nắm chặt lấy ngón tay của mình như sợ để vuột mất điều gì. Và tôi thấy có một nụ cười thoáng hiện lên trên mặt con bé, cái nụ cười e ấp của đứa con gái mới lớn, ở độ tuổi đã bắt đầu biết yêu. Nhưng con gái ơi, ba đã quyết định suốt một đêm qua rồi. Chuyện giữa chúng ta sẽ không thể nào thành hiện thực được đâu, con còn có tương lai của con. Và ba sẽ mãi đứng đó, sau lưng con, để che chở cho con, bởi ba sẽ mãi là ba của con mà thôi...
Trưa hôm ấy tôi với Hân đã có được nụ hôn đầu tiên với nhau. Dĩ nhiên là không có sự chứng kiến của Nhi, có lẽ con bé đã về phòng mình.
Đúng như dự đoán, tôi chẳng hề có cảm giác gì nhiều khi hôn Hân. Có thể là do chúng tôi chưa tạo được không khí lãng mạn ban đầu. Dẫu sao cả tôi lẫn Hân vẫn chưa ai làm chuyện này lần nào. Tuy nhiên là một thằng đàn ông tôi vẫn có được một sự dẫn dắt tốt, để Hân không nhận ra là tôi không hứng thú với nụ hôn đó. Nếu Hân biết được những suy nghĩ trong đầu tôi thì không biết em có chịu nổi cú sốc đó hay không.
Mọi chuyện dần tiến xa hơn khi em bắt đầu vuốt ve khắp người khiến lửa tình trong tôi trỗi dậy. Chẳng mấy chốc em đã chẳng còn một mảnh vải nào trên người, khoe khoang trước mắt tôi thân hình bốc lửa của mình, một thân thể mà biết bao nhiêu thằng đàn ông đã khao khát chiếm được, em đang dần biến tôi thành một trong số những thằng đàn ông đó. Dường như sự thanh xuân của em là không có giới hạn, đã ở tuổi bốn mươi mà cơ thể em vẫn căng đầy nhựa sống với những đường cong tuyệt mĩ. Và giờ em lại đang phô bày tất cả trước mắt tôi.
Em nằm lên giường một cách mời mọc khiến thằng đàn ông trong người tôi trỗi dậy. Tôi run run bước đến trao cho em một nụ hôn nồng nàn. Là thật hay mơ đây, đây là có phải là điều mà tôi đang tìm kiếm, một hạnh phúc từ trên trời rơi xuống hay sao? Nụ hôn ấy tôi kéo dài với Hân không dứt, tôi có thể cảm nhận được từng hơi ấm, từng hơi thở dồn dập của em. Đây là có phải là điều tôi chờ đợi suốt tuổi xuân xanh. Em ra đi, bỏ lại tôi cô đơn gà trống nuôi con. Em ra đi, để tôi khóc thầm từng đêm. Em ra đi, khiến tôi buồn vò võ không còn dám trông mong vào một cuộc tình nào. Tôi đã đợi em suốt bao năm, đã bao lần bóng em thấp thoáng hiện về. Hôm nay em đã về thật rồi đấy sao, đôi mắt em vẫn nhìn tôi mơ màng, đôi môi em dịu ngọt khiên trái tim tôi cháy bỏng. Đã hai mươi năm rồi, em vẫn đẹp như ngày nào.
Tôi như người mộng du, trong đầu cứ vang lên tiếng gọi tha thiết: " Quỳnh Như ơi! Cuối cùng em đã về với anh." Tiếng gọi càng lúc càng mạnh liệt khiến tôi chợt rùng mình và suýt bật lên thành tiếng. Tôi hoảng hốt buông Hân ra.
Em chớp mắt, nhìn tôi ngạc nhiên.
- Anh sao thế?
Tôi như kẻ mất hồn:
- Anh...không...anh...
Hân vội lục trong mớ quần áo tứ tung của mình dướt sàn ra chai dầu gió.
- Chắc anh bị trúng gió rồi! Để em sức dầu cho!
Tôi lắc đầu, cố lấy lại bình tĩnh.
- Anh không sao. Em mặc đồ vào đi.
- Anh đừng lo. Em không bắt anh phải chịu trách nhiệm. Là em tự nguyện mà.
Tôi cương quyết:
- Em mặc đồ vào đi.
Rồi tôi nói một câu khiến Hân nhảy lên sung sướng.
- Anh chỉ muốn chúng ta thật sự của nhau sau khi kết hôn. Hân...em lấy anh nhé!
Có giọt nước mắt hạnh phúc khẽ rơi trên khóe mi em nhưng tôi lại thấy mặn trong lòng. Em trả lời trong nghẹn ngào:
- Vâng! Em đồng ý!
Em sà vào vòng tay của tôi và mãi mê trong sự cám dỗ của nó, em đâu biết ánh mắt của tôi đang hướng về một nơi xa xăm, nơi nào đó ngoài cửa sổ không thuộc về thế giới này....
"HAPPY BIRTHDAY TO YOU, HAPPY BIRTHDAY TO YOU".
Cả hai dì cháu vừa hát vừa bê cái bánh sinh nhật lên cho tôi. Hóa ra cái bánh sinh nhất tự làm này là điều "bí mật" mà Nhi muốn nhắc đến. Mỗi năm Nhi đều có tặng quà sinh nhật nhưng tôi chẳng thèm nhớ lắm, tôi không mặn mà với ngày này cho lắm.
- Việc gì hai dì cháu phải tốn công sức như vậy. Ra tiệm mua một cái cũng được mà!
Hân thắp lửa lên chiếc cây đèn sáp duy nhất trên bánh, nói:
- Cái này hoàn toàn là công sức của con gái anh đó. Có bé tự một mình làm hết, như vậy mới có ý nghĩa hơn chứ.
Nhi cười, ôm choàng lấy cổ tôi và tặng cho tôi một nụ hôn lên má.
- Hôm nay là sinh nhật ba mà. Ba hãy ước gì đi.
Đèn trần được tắt đi, chỉ còn lại duy nhất ánh đèn sáp le lói. Tôi thầm ước nguyện điều ước duy nhất trong cuộc đời: " ước gì tôi cưới được người tôi yêu, và có được một gia đình hạnh phúc." Đã bao lần tôi ước điều này, đã bao lần tôi thổi nến nhưng nó vẫn chưa hề trở thành sự thật, dù vậy tôi vẫn cứ đặt niềm tin vào đó.
Hân rót đầy cho chúng tôi hai ly rượu, riêng Nhi thì uống nước trái cây, nước trái cây hẳn hoi do chính tôi kiểm tra. Tôi sợ con bé sẽ lại có những hành động thái quá như lần trước.
- Sinh nhật mà chỉ có ba người thì buồn quá!- Hân buộc miệng.
Nhi nhìn lên đồng hồ, than vãn:
- Con có rũ mấy nhỏ bạn mà sao giờ này chưa thấy tới. Đúng là bọn chuyên xài giờ "dây thun"...
Con bé vừa dứt lời thì chuông cửa đã vang lên.
Nhi vội chạy ra:
- Mới nhắc mà đã đến rồi.
Tôi cũng tò mò không biết bạn con bé là những ai, có thể là bé Hạnh, cháu bác Thông. Nhưng tôi đã nhầm, bởi tôi biết bé Nhi không thể quen với những người bạn như thế này được.
Người vừa bước vào là một quí ông trung niên trông khá điềm đạm, có vẻ cũng chẳng hơn tuổi tôi là bao. Nhưng toát lên người đàn ông này cái gì đó rất quen mà tôi không thể nhớ ra kịp. Nhìn bộ quần áo chỉnh tề, sang trọng tôi có thể đoán ông ta là một người trong giới thượng lưu và làm việc trong một văn phòng nào đó.
Nhi mang lên cho ông ta một ly nước rồi cùng ngồi xuống bắt đầu buổi trò chuyện với vị khách không mời này.
- Xin lỗi, cậu có phải là Đông, giám đốc điều hành công ty ESHINKAN ở Việt Nam.
Tôi gật đầu:
- Vâng, tôi đây. Anh là...
Người đàn ông rút ra danh thiếp đưa cho tôi.
- Đây là danh thiếp của tôi!
Tôi nhận danh thiếp từ tay người đàn ông. Lê Đình Thuận- luật sư. Tôi làm quái gì phải quen luật sư kia chứ, hay đây là người quen của Thành- luật sư riêng của tôi. Người đàn ông quay sang nhìn Nhi, hỏi:
- Con là Quỳnh Nhi phải không? Hay là Linh Nhi nhỉ?
- Dạ, Quỳnh Nhi. Linh Nhi chỉ là tên hồi nhỏ. Mà sao chú biết tên cháu?
Người đàn ổng trả lời một cách bí ẩn, hệt như sự xuất hiện của ông ta.
- Ta còn biết nhiều điều hơn nữa kia. Con càng lúc càng giống mẹ... mẹ Quỳnh Như của cháu.
Cái giọng điệu như là quen biết từ lâu khiến tôi khó chịu, tôi cố kìm chế để không phải đứng dậy mà thét lên bắt ông ta phải nói ra ông ta thật sự là ai. Hân cũng cảm nhận được sự khó chịu của tôi, em bước đến cạnh nhìn vào tờ danh thiếp. Tôi có thể thoáng thấy một chút suy tư trong mắt em.
Hân buộc miệng khi thấy tên trong danh thiếp:
- Luật sư Lê Đình Thuận ư?... Lê Đình Thuận...
- Hân đã quên tôi thật rồi sao, riêng tôi thì tôi vẫn nhớ mãi cái món trứng tráng dở tệ của Hân hôm nào đấy.
Hân nhìn thẳng vào người đàn ông đó, cô lục lại trong trí nhớ xem người ấy là ai. Chợt Hân thốt lên như thể không tin vào mắt mình:
- Là... là anh Thuận sao?
Người đàn ông gật đầu, giọng cương quyết:
- Phải, tôi là Thuận đây!
Hân thét lên:
- Anh đến đây làm gì? Ở đây chẳng có thứ gì là của anh đâu.
Rồi Hân quay sang bé Nhi, hối thúc con bé như sắp có thảm họa đến.
- Nhi! Cháu đi lên phòng ngay. Không có việc gì thì không được xuống đây.
Trong khi Nhi vẫn còn đang ngập ngừng thì người đàn ông đã lên tiếng cản lại:
- Không. Con phải ở lại đây. Con cần phải biết sự thật.
Giọng Hân càng lúc càng cay nghiệt khiến tôi hoang mang về thân thế người đàn ông này. Nhưng tôi chắc là tôi sẽ rất ghét ông ta.
- Anh vẫn còn mặt mũi mà đến đây gặp con bé sao? Tôi không ngờ là hạng người như anh vẫn còn sống trên đời này đó. Lẽ ra anh phải biết xấu hổ khi đến đây chứ?
Người đàn ông vẫn tỏ ra điềm đạm một cách đáng sợ. Ông ta vẫn còn thông thả uống được một ngụm nước trước khi nói một câu khiến cả tôi và Nhi không bao giờ tin được là ngày đó lại đến.
- Tôi biết cô hận tôi đến thế nào. Nhưng mục đích chính của tôi hôm nay đến là để gặp Nhi. Tôi đến không phải với tư cách là một luật sự...
Người đàn ông đứng dậy nhìn thẳng vào Nhi.
- TÔI ĐẾN VỚI TƯ CÁCH LÀ CHA RUỘT CỦA CON BÉ!
end chap 8
**********************************************
Chương 9
- TÔI ĐẾN VỚI TƯ CÁCH LÀ CHA RUỘT CỦA CON BÉ!
Tôi, và cả bé Nhi, không ai có thể ngờ một ngày nào đó người đàn ông đáng nguyền rủa ấy lại dám vác mặt đến đây, gặp mặt hai bố con tôi, mà lại trong một tư thế chẳng có vẻ gì là định xin chúng tôi tha thứ. Luật sư ư, cái nghề thật danh giá biết bao, mà có thể ông ta còn hưởng thêm được một nguồn lợi kết sù từ cái việc kết hôn "môn đăng hộ đối" ngày ấy. Tôi căm thù con người này, kẻ tán tận lương tâm đã hãm hại cả một đời chị Như, và gián tiếp lên cả cuộc đời của tôi và Hân. Tôi căm thù hắn từ sau ngày chị mất, nguyên nhân của mọi sự đau khổ trong cuộc đời chúng tôi giờ đã xuất hiện. Điều đó gợi lên những niềm đau và suy nghĩ tồi tệ nhất mà tôi đã cố dìm nén từ rất lâu. Tôi biết dẫu còn sống thì hẳn một ngày nào đó tôi vẫn phải giáp mặt với hắn, với cương vị là một nạn nhân, một quan tòa, tôi đã từng nghĩ hắn sẽ quì xuống van xin chúng tôi tha thứ. Nhưng không, con người đó xuất hiện ở đây, với một cương vị hoàn toàn khác...
Hắn nhã nhặn ngồi xuống, hớp một ngụm trà, tất cả đều diễn ra một cách chậm rãi khiến tôi càng thêm căm ghét hắn, nhưng cả tôi và bé Nhi chẳng thể nào nói lên nổi một lời.
Thuận đặt ly trà xuống, hắn nhìn bọn tôi bằng một ánh mắt kì lạ, một ánh mắt luôn khiến tôi cảm thấy bất an.
- Dường như không ai trong nhà này chào đón sự xuất hiện của tôi thì phải. Cũng tốt! Tôi chẳng trông mong gì hơn. Như tôi đã nói, hôm nay tôi đến với tư cách là cha ruột của Quỳnh Nhi. Và dĩ nhiên mục đích duy nhất của tôi là...nhận lại bé Nhi!
Hân phát ra những lời không mấy tôn trọng đối với vị khách không mời kia.
- Nhận lại ai chứ? Anh cũng biết mình có một đứa con kia à? Thế mẹ nó là ai nhỉ, phải vợ anh không? Tôi xin nhắc lại một lần cho anh rõ: ở đây không có ai là con gái anh cả. Đây là con gái của tôi và anh Đông. Mời anh đi cho!
- Cô đổ lỗi cho tôi đã hại chết Quỳnh Như hay sao?
- Anh không xứng đáng nhắc đến tên chị ấy. MỜI ANH ĐI CHO.- Hân lớn tiếng.
Thuận vẫn giữ giọng bình tĩnh nhưng cương quyết.
- Tôi sẽ không đi. Cho đến khi nào tôi nhận lại được đứa con của mình.
- TÔI NÓI: ANH ĐI NGAY!
Thuận dường như phớt lờ Hân đi, giờ trong mắt hắn chỉ có mình bé Nhi. Tôi sợ cái nhìn ấy của hắn. Trong đôi mắt lạnh lẽo đó tôi thấy được sự cô độc nào đó mà mình không thể giải thích được, một nỗi đau thầm kín mà chỉ những kẻ đã trải qua như tôi mới có thể cảm nhận được. Nhưng tôi không thể để cho mình có một phút yếu lòng. Tôi định lên tiếng mời hắn ra khỏi nhà thì hắn đã nói thẳng vào mặt bé Nhi:
- Con có căm ghét ta hay không đó là tùy con. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, con vẫn là con ruột của ta. Ta nghĩ chắc con cũng đã rõ điều đó. Ta cũng muốn nói với con rằng: ta rất tiếc về cái chết của mẹ con, NHƯNG TA KHÔNG CÓ LỖI TRONG CHUYỆN ĐÓ, TA CHƯA TỪNG CÓ Ý NGHĨ BỎ RƠI HAI MẸ CON CỦA CON...
Nếu là trước đây thì tôi đã đấm thẳng vào mặt hắn, khi mà chị Như vừa mất. Cái tên sở khanh ngày ấy lại muốn dùng lời ngon tiếng ngọt để xóa đi những tội lỗi của mình gây nên, biết bao con người đã bị cuốn vào trò chơi độc ác của hắn. Nay hắn trở về chỉ để nói rằng mình vô tội thôi ư? Tôi nắm chặt bàn tay lại, mặt đỏ bừng lên cơn lửa giận. Tôi hận mình không đấm được vào mặt hắn.
Tôi do dự nhưng Hân thì khác. Cô ta sa sầm cả nét mặt lại, gương mặt trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Phải rồi, Hân thương chị Như nhất trên đời này mà, chị là người đã chăm sóc lo lắng cho Hân từ sau khi bà Thái mất. Hân vung tay lên định tát vào mặt tên trơ tráo ấy thì giật mình lùi lại. Hân không cần phải tát hắn nữa, bởi chính Nhi vừa tạt ly nước của mình vào người hắn.
Tội nghiệp đứa con gái bé bỏng của tôi. Đôi mắt con bé đã ướt nhòe khiến tôi thêm đau lòng. Tôi muốn được ôm con bé vào lòng để xoa dịu bớt nỗi đau ấy nhưng tôi không thể. Tôi thật không xứng đáng làm cha của con bé, một chút cũng không.
Nhi cố gắng hét to vào mặt hắn hết mức có thể:
- ÔNG IM ĐI! TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO ÔNG, KHÔNG BAO GIỜ! MÃI MÃI TÔI CŨNG KHÔNG MUỐN NHÌN MẶT ÔNG, KẺ ĐÃ HẠI CHẾT MẸ TÔI. VÀ XIN NÓI CHO ÔNG BIẾT: TÔI KHÔNG BAO GIỜ LÀ CON GÁI CỦA ÔNG! KHÔNG BAO GIỜ!!!!
Rồi con bé vụt chạy ra ngoài cổng trong sự ngỡ ngàng của đám người lớn chúng tôi. Tôi hiểu tâm trạng của Nhi lúc này, đó là hình ảnh của tôi mười chín năm về trước, cái ngày mà chính miệng ông Thái nhận tôi là con ruột ông ta. Nhưng tôi là đàn ông, đã biết sống tự lập thì nỗi đau ấy cũng không đến mức nào, nhưng Nhi chỉ là một thiếu nữ mới lớn, con bé đã quen sống trong sự che chở của tôi. Tôi sợ rằng Nhi sẽ không chịu nổi cú sốc này.
Nhi vừa đưa tay quệt nước mắt vừa chạy nhanh ra ngoài cổng. Tôi chạy ra ngoài sảnh thì chỉ còn thấy hai đứa bạn của Nhi đứng ngơ ngác ngoài ấy. Tôi hối hả lên tiếng khiến hai đứa nó giật mình:
- Các cháu chạy theo trông chừng Nhi giúp chú! Nhanh lên!
Hai đứa nó giật bắn cả người, vội gật gật cái đầu rồi chạy nhanh theo con bé. Với cú sốc tinh thần đó tôi không nghĩ Nhi có thể dễ dàng vượt qua, tôi sợ ở cái độ tuổi này con bé có thể làm điều gì đó nông nổi. Giờ tôi mới nhận ra là mình chưa bao giờ hiểu được con bé, trong lòng nó phẳng như một mặt nước, bất kì ai nhìn vào cũng chỉ thấy được ảnh phản chíu chứ không hề thấy rõ được bên trong. Tôi lo cho bé Nhi nhưng không thể chạy theo nó, bởi lẽ trong nhà vẫn còn một việc tôi cần phải giải quyết...
- Vào vấn đề chính. Tôi muốn biết lý do nào mà các người không muốn tôi nhận lại con bé!
Thuận nhã nhặn dùng khăn tay lau lại chỗ bị ướt trên người, bình thản như đó chỉ là một cơn rào. Điều đó chỉ khiến cho Hân thêm điên tiết. Em muốn trút hết mọi bực tức trong lòng ra nhưng không được, đành ngồi yên đó mà hậm hực. Có lẽ bao nhiêu năm làm luật sư đã rèn luyện cho hắn một tác phong lãnh đạm đến đáng sợ như thế này. Tôi bình tĩnh, cố nói chuyện với hắn.
- Năm xưa không phải chính anh đã bỏ rơi chị Như hay sao? Tôi nghĩ từ lúc đó chúng ta đã chẳng còn mối quan hệ gì cả, hay đúng hơn là chưa từng có.
- Được! Đó là lý do thứ nhất! Lý do tiếp theo?
Hân đập mạnh tay xuống bàn.
- Tại sao anh lại nhẫn tâm ruồng bỏ chị Như, khi biết chị đang mang dòng máu của mình trong người kia chứ? Quả thật lúc ấy tôi đã nhìn lầm con người của anh, tôi cứ nghĩ anh là một con người đàng hoàng, cũng yêu chị Như nhiều như tôi. Anh có biết là tôi thất vọng về anh lắm không?
Thuận hơi trầm ngâm một chút. Một sự im lặng đáng sợ, mọi thứ toát ra từ con người này luôn khiến cho tôi bất an. Trong cuộc đời này tôi đã biết quá nhiều sự thật, mà sự thật nào cũng khiến cho tôi đau đớn. Tôi không chắc là mình còn đủ tự tin để biết thêm một sự thật nào nữa hay không. Thuận ngẩng mặt lên, bắt đầu câu chuyện bằng cái giọng trầm buồn của mình.
- Có phải Như nói với mọi người là tôi ruồng bỏ cô ấy, để cưới một người khác phải không? Nói ra thật không phải nhưng đó chỉ là lời nói dối của cô ấy, vì Như giận tôi. Tôi chưa hề nghĩ sẽ cưới ai khác ngoài Quỳnh Như, sự thật là đến bây giờ tôi vẫn còn đang độc thân.
Hân thét lên:
- Nói dối! Thế tại sao lúc ấy anh lại bỏ rơi chị Như, sau khi đã làm điều tồi tệ ấy?
- Tôi nhận là mình có lỗi trong việc ấy.
Rồi hắn nhìn sang tôi, ánh mắt lộ lên một chút gì ganh tị:
- Cái đêm hôm ấy Như uống thật nhiều. Chưa bao giờ tôi thấy Như buồn như vậy, mà khi ấy tôi cũng chỉ nghe Như nhắc đến tên cậu chỉ vài lần. Quả thật khi ấy tôi chẳng hề có ấn tượng gì về cậu, Đông à! Trong cơn say ấy Như đã ôm chầm lấy tôi, cô ấy bảo là yêu tôi rất nhiều, rồi cô ấy khóc. Cậu cũng là đàn ông, hẳn cậu biết khi ở riêng với người con gái mình yêu, được cô mời gọi như thế thì cậu có cầm lòng được không? Tôi xin lỗi, đó là do tôi ngộ nhận: Trong cơn mê, Như chỉ gọi tên một mình cậu, là cậu đó Đông à!
Tôi cô chú tâm vào từng lời nói của Thuận. Chính hắn cũng thừa nhận là chị Như yêu tôi, người mà chị Như muốn trao thân gửi phận nhưng không thể. Tôi chẳng cảm thấy hãnh diện gì với câu xác nhận muộn màng của hắn, nhưng tôi vẫn muốn nghe. Linh tính mách bảo với tôi rằng người đàn ông này không xấu xa như tôi vẫn nghĩ.
Thuận lại tiếp tục:
- Rồi sau đó hai tuần gia đình muốn tôi sang Pháp để làm luận án và làm việc. Một tương lai rộng mở ra trước mắt nhưng tôi luôn nghĩ đến Như trước tiên. Tôi sẽ không đi nếu cô ấy không muốn. Nhưng khi ấy tôi biết thêm một sự thật nữa là gia đình tôi không hề ưa ông Thái. Vì lý do gì tôi không biết, nhưng có lẽ là do một hiềm khích nào đó từ lâu, khi ấy tôi không hề nghĩ là Như đã có thai. Tôi không dám cãi lại gia đình, mà lúc ấy tôi vẫn chưa có tốt nghiệp, chưa thể nuôi nổi bản thân mình thì làm sao dám nói là bảo đảm hạnh phúc cho Như. Thế là tôi quyết định sang Pháp, trước khi đi tôi hẹn Như hai năm sau sẽ quay về đón cô ấy. Như đã không nói gì, mà chỉ khóc. Khi ấy tôi cứ nghĩ cô ấy khóc vì không muốn xa tôi, tôi tin là lúc ấy Như đã gật đầu đồng ý đợi tôi, tôi tin là như vậy...
Hân dường như cũng bị anh ta thuyết phục. Câu chuyện của anh ta không đáng tin lắm, nhưng chúng tôi không hề thấy có gì giả dối trong lời nói. Nếu mọi việc đúng như lời anh ta nói thì liệu lòng thù hận của chúng tôi có còn lớn được bao nhiêu. Tôi không biết, chỉ thấy trong lòng mình giờ là một khoảng không vắng lặng.
Hân tiếp tục:
- Vậy tại sao đến giờ này anh mới tìm đến con bé?
- Hai năm sau, khi tôi về thì Như đã nằm yên dưới mộ. Chắc Hân không biết, tôi có đến gặp ông Thái một lần. Ông ta chẳng những không nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra mà còn cô đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi có thể đoán trước được cách cư xử của ông ta bởi nếu Như đến nhà tôi thì cũng phải chịu cảnh ngộ đó thôi. Nhưng tôi nghe được từ những người bà con là Như chết do sanh khó. Tôi cũng nghe nói là cậu Đông đang nuôi con bé, nhưng chẳng bao giờ tôi biết được cậu sống ở đâu, dù đã đi tìm khắp nơi.
Đúng là khi Nhi được một tuổi, vừa nhận được bằng tốt nghiệp là tôi vội chuyển đến nơi khác sống. Khi ấy chính Hân còn không biết được tung tích của chúng tôi thì làm sao người khác biết.
- Nhưng tôi biết còn có Hân. Tôi âm thầm quan sát cô ấy suốt ngần ấy năm, cuối cùng cũng biết được tung tích của con bé. Hôm nay tôi đến đây với mục đích không gì khác hơn là nhận lại đứa con gái ruột của mình, mong các người đừng làm khó tôi.
Tôi cố gắng không thét lên trước mặt hắn:
- Cứ cho là những gì anh nói là thật đi chăng nữa thì quyền quyết định vẫn là ở con bé. Tôi nghĩ cú tạt nước ban nãy chính là câu trả lời của con bé. Tôi hi vọng là từ nay anh để cho bố con chúng tôi được yên.
Thuận cười khẩy.
- Bố con? Nghe thân mật nhỉ. Thậm chí cậu còn chưa từng nhận con bé làm con nuôi. Tôi chưa đến gặp cậu ngay là vì tờ giấy này.
Thuận đặt một tờ giấy lên bàn, tờ giấy mà bao năm qua tôi luôn đinh ninh là chỉ mình tôi biết được bí mật trong đó- tờ giấy hộ khẩu gia đình. Dường như hắn đã nắm được thóp của tôi, hắn quyết tâm sẽ cướp bé Nhi ra khỏi đời tôi.
- Cậu giải thích thế nào về điều này. Cậu dám tự nhận Như là vợ của mình, và Nhi là con ruột của cậu ư? Tôi thật sự khâm phục cậu đấy, Đông à.
Tôi gầm lên:
- Thật sự là anh muốn gì?
- Tôi đã nói rồi. Tôi muốn bù đắp lại cho con bé. Bây giờ con bé đã mười tám tuổi, nó đã đủ tuổi công dân nên quyền nhận nuôi đã chẳng còn hiệu lực với tôi. Tôi biết thế nào con bé cũng sẽ chọn cậu. Nhưng cậu nghĩ sao nếu tôi kiện cậu về tội khai man trên tờ giấy này, khi ấy chắc chắn tôi có thể tách con bé ra khỏi đời cậu.
- Đừng nói nhiều. Thật sự là anh muốn gì?
- Thôi được! Dù sao cậu cũng đã chăm sóc con bé suốt mười tám năm qua. Đối với một người làm cha tôi luôn muôn con bé được hạnh phúc. Tôi hỏi cậu: vì sao đến giờ cậu vẫn chưa lập gia đình?
Câu hỏi ấy đã chạm vào nỗi đau từ sâu thẳm trong lòng tôi. "Tại sao tôi vẫn chưa lập gia đình"?
- Tôi biết! Cậu vẫn còn yêu Quỳnh Như. Còn bé Nhi nữa, càng lớn con bé càng giống mẹ phải không? Tôi hiểu trong lòng cậu đang nghĩ gì, tôi cũng là đàn ông mà.
Lại ánh mắt ấy, ánh mắt luôn làm tôi cảm thấy ngộp thở khi nhìn vào. Giờ tôi mới nhận ra ý nghĩa của nó, đó là anh mắt của người cha khi thăm dò bạn trai của con gái mình. Không lý nào Thuận lại biết được suy nghĩ đó của tôi. Như tên ăn trộm bị bắt quả tang, tôi cuống cuồng nhìn sang Hân, hi vọng rằng em không hiểu ẩn ý của câu nói. Hân không còn quá khích như ban đầu, em lắng nghe cuộc trò chuyện một cách chăm chú nhưng tôi tin rằng em em không hề nhận ra ẩn ý trong câu nói đó. Tôi lên tiếng:
- Vậy anh muốn tôi làm sao?
Thuận chấp hai tay đặt trên bàn rồi đưa ra điều kiện của mình:
- Tôi sẽ để Nhi sống với cậu! Với điều kiện : CẬU PHẢI KẾT HÔN NGAY VỚI HÂN!
- Tôi đã cầu hôn với cô ấy. Anh không phải lo.
Thuận đưa ánh mắt đầy đe dọa nhìn tôi:
- Sao không lo kia chứ. Cậu không hiểu sao? TÔI MUỐN CẬU PHẢI KẾT HÔN NGAY TRONG TUẦN NÀY.
end chap 9
****************************************
Chương 10: Bài toán cuộc đời
Tôi vớ lấy cái áo khoác chạy ra công viên. Cái công viên ấy cách nhà đến những ba cây số nhưng tôi lại muốn đi bộ đến đó, thậm chí tôi chĩ mình chẳng có lấy thời gian để lấy xe. Tôi nhìn lại đồng hồ. Chỉ mới 8h30 tối. Thuận vừa mới rời khỏi là tôi giao nhà cho Hân để chạy vội ra đây. Tôi cần phải đưa bé Nhi trở về.
Chỉ mất chưa đến 10 phút để đến đó, chân bước đi mà có cảm giác như đang chạy. Tôi không nghĩ là Nhi sẽ làm gì ngu ngốc. Chẳng qua đây cũng chỉ là một cú sốc tạm thời, tôi chỉ không thể hiểu tại sao con bé lại phản ứng như thế. Nhi đã biết trước sự thật từ lâu thì hẳn việc xuất hiện của ông Thái cũng chẳng phải là điều bất ngờ cho lắm. Đó không giống như tính cách của bé Nhi mà tôi từng biết, và điều ấy khiến tôi lo lắng...
Bé Hạnh chờ tôi ở trước cổng công viên. Nhìn bé Hạnh chẳng tỏ vẻ gì là sốt sắng nên tôi phần nào an tâm hơn, ít ra là Nhi cũng chẳng làm điều gì nông nổi. Hạnh dắt tôi đi vòng vèo trong công viên, vượt qua các đôi tình nhân đang "hâm nóng" tình cảm. Tôi bỏ mặc không hề quan tâm, bởi trước mắt tôi giờ chỉ có mình bé Nhi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì vì con bé, dù có muốn hay không.
Nhi ngồi đó, trên lớp cỏ âm ẩm lớp sương đêm. Con bé nhìn gì đó lên trời thật chăm chú. Tôi chẳng biết là Nhi đang nhìn gì bởi hướng đó chỉ là một màn đêm bị ánh đèn công viên làm cho phai nhòa. Thậm chí tôi cũng chẳng biết là ngày hôm nay có trăng hay không. Thấy tôi đến, con bé kia liền đứng dậy chào một cách lễ phép. Nhi nhìn bầu trời đêm mà cứ như người mất hồn. Tôi không muốn đánh động đến Nhi nên bảo hai đứa kia về trước, dúi vào tay nhỏ Hạnh một ít bạc để đi taxi rồi "đuổi cổ" bọn nó trước khi chúng kịp có ý kiến. Tôi chỉ muốn có không gian riêng với Nhi, tôi muốn tâm sự với con bé, như hai bố con với nhau...
Tôi ngồi xuống bên cạnh Nhi mà con bé chẳng hề hay biết hay phản ứng, ánh mắt nó cứ mãi nhìn vào hướng xa xăm ấy. Tôi cũng nhìn chăm chú, nhưng không phải nhìn theo con bé. Tôi nhìn bé Nhi bằng một thứ cảm giác lạ lẫm xen lẫn hụt hẫng. Hôm nay Thuận đã đến và giáng cho tôi một đòn tâm lý thật nặng. Nhưng Thuận nói đúng: Nếu tôi không có ý gì khác thì tại sao lại do dự khi quyết định cưới Hân. Thuận cho tôi thời hạn một tuần, bởi anh ta cũng chỉ còn ở Việt Nam trong khoảng thời gian đó. Nếu tôi không đăng kí kết hôn ngay trong tuần thì anh ta dọa sẽ làm mọi cách để tôi phải hối hận. Tôi không sợ ra tòa, mà tôi nghĩ tội làm giả giấy tờ ấy cũng phải là nặng. Tôi chỉ nghĩ đến hạnh phúc của Nhi, sẽ ra sao nếu con bé yêu tôi, phí hoài cả một tuổi thanh xuân chỉ vì tôi, như Hân...
9h hơn. Nhi vẫn chẳng mảy may nhúc nhích trong suốt khoảng thời gian ấy. Có khi nào con bé gặp chuyện. Tôi định đưa tay lay tỉnh thì con bé đã lên tiếng khiến tôi giật mình.
- Ông ấy về rồi ạ?
- Ai kia?
Nhi quay sang nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt long lanh ấy giờ chẳng còn mang chút cảm xúc nào rõ rệt. Con bé nói bằng giọng hờ hững, như chẳng có gì xảy ra.
- Thuận - cha ruột của con!
Tôi ấp úng:
- À...ừ...ông ta vừa về là ba đến đây ngay. Con hận ông ấy lắm phải không, Nhi? Ba hiểu tâm trạng hiện giờ của con. Trước đây ba cũng như vậy, với ông ngoại của con.
- Vậy ba có hận ông ngoại con không?
Tôi thở dài:
- Bây giờ thì không. Dù sao ông ấy cũng đáng thương hơn là đáng hận. Cha của con cũng vậy, ông ta cũng có nỗi khổ riêng. Dù gì Thuận cũng là cha ruột của con, con nên tha thứ cho ông ấy.
Một thoáng im lặng. Nhi thuận tay ném một thứ gì đó xuống hồ nước.
- Con không hề ghét ông ấy! Khi nãy chẳng hiểu sao con lại xử sự như vậy. Khi ông ta nói ông không có lỗi, rồi muốn nhận lại con, đột nhiên lại cảm thấy sợ hãi, sợ rằng mình sắp phải rời xa một điều gì đó. Cái cảm giác ấy cứ luôn ám ảnh khiến con nổi giận, con sợ mình sẽ đánh mất "nó" khi nhận lại ông ấy là cha.
Rồi Nhi quay sang nhìn tôi bằng một ánh mắt xa xăm:
- Con sợ mình sẽ phải rời xa ba mãi mãi...
Nhi hạ thấp ánh mắt của mình xuống, có điều gì khiến con bé không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Nó ngồi bó gối, tiếp tục quan sát bầu trời đêm sâu thẳm. Nhìn Nhi trong tình cảnh này càng khiến cho tôi thêm đau lòng. Dù rất yêu con bé nhưng tôi không thể không nói với nó sự thật , về những điều Thuận vừa nói với tôi. Thà cứ để con bé hiểu lầm cha ruột của nó như trước có lẽ chúng tôi sẽ được những ngày hạnh phúc bên nhau lâu hơn một chút. Nhưng tôi không thể, tôi không bao giờ muốn thấy con bé chịu đựng những lỗi lầm của người lớn.
Tôi phải kể lại sự thật với con bé:
- Thật ra trong chuyện này không ai là có lỗi cả. Cha của con, luật sư Thuận, ông ta cũng có nỗi khổ của mình. Thật ra hồi ấy...
Nhi ngắt lời tôi.
- Con biết tất cả mọi chuyện. Con biết cả những điều mà chính ba, dì Út, hay bất kì ai có liên quan không bao giờ ngờ tới.
Tôi ngạc nhiên:
- Con...biết được chuyện gì chứ?
- Ba quên rằng con từng khẳng định: Mẹ chưa bao giờ yêu ba như ba nghĩ hay sao? Thật ra người mẹ yêu thật sự chính là cha ruột của con, luật sư Lê Đình Thuận.
Câu nói của Nhi khiến tôi choáng váng. Nếu tôi nhớ không lầm thì đã có lần chị Như nói chị yêu tôi, không lẽ tất cả đều là giả dối. Chẳng phải chị đã từng quyết liệt buộc tội Thuận đã lợi dụng chị hay sao? Cuối cùng thì ai mới là người phải chịu trách nhiệm cho tất cả chuyện này?
Nhi lại tiếp tục tấn công vào cái đầu đang rối tung lên của tôi:
- Có thể ba không tin lời con nói. Đúng là mẹ từng nói yêu ba, nhưng chỉ duy nhất một lần trong đời thôi phải không? Hôm mà ông ngoại con nói ba là con ruột của ông ấy. Mẹ nói dối đấy, mẹ sợ ba sẽ bỏ rơi mẹ, hoặc tệ hơn là mang trả mẹ về nhà. Đối với mẹ, ba chỉ là một đứa em trai không hơn không kém. Mẹ rất tiếc vì đã lợi dụng lòng tin của ba, mẹ rất ân hận vì điều đó...
Tôi nổi giận. Dù có là Nhi thì cũng không được phép nói về Như như vậy.
- Sao con lại dám bịa đặt những điều đó? Tại sao con lại dám nói về mẹ mình như vậy? Lúc ấy thậm chí con còn chưa ra đời nữa kìa. Con biết gì mà nói chứ!
Tôi đứng lên định bỏ đi thì Nhi đã giữ tay tôi lại, dúi vào đấy một quyển sổ nhật kí đã phai màu theo năm tháng. Tôi chưa hiểu chuyện gì thì Nhi đã đứng lên, khuôn mặt con bé bỗng trở nên vô cảm đến lạ lùng.
- Lời của con tuy không đáng tin, nhưng đó là sự thật. Con chỉ nói lại những gì mẹ đã kể cho con biết mà thôi. Đây là món quà mà ông Thông- ông ngoại nhỏ Hạnh, nhờ nó mang đến cho ba. Xin lỗi ba vì con đã đọc tất cả những điều trong ấy. Con không giữ nó vì con nghĩ ba sẽ cần nó hơn con.
Tôi đã đoán ra đó là vật gì nhưng lại không đủ can đảm để tin nó là thật. Tôi run run lật trang đầu của quyển sổ. Một cái tên hiện ra ngay trên đầu quyển nhật kí: NGÔ HUỲNH QUỲNH NHƯ.
- Phải! Đó là nhật kí của mẹ. Ba phải đọc nó, để biết được những suy nghĩ của mẹ. Có thể mẹ sẽ không như những hình ảnh mà ba đang níu giữ trong đầu nên ba hãy chuẩn bị tâm lý trước. ĐÃ ĐẾN LÚC BA PHẢI QUÊN MẸ VÀ QUYẾT ĐỊNH CHỌN AI GIỮA HAI NGƯỜI: DÌ...HAY LÀ CON!
Hân đứng đợi chúng tôi trước cổng, dường như em có ý định sẽ qua đêm ở đây. Trời không lạnh lắm nhưng dường như em đang mệt trong người, ngay từ đằng xa tôi đã nghe được tiếng hắt hơi của em. Tôi bước chậm phía sau bé Nhi, tay nắm chặt quyển nhật kí. Tôi chưa đọc nó, tôi chưa chuẩn bị đủ tâm lý để sẵn sàng chấp nhận những sự thật trong quyển nhật kí ấy. Chị Như đã rời xa thế giới này từ lâu lắm rồi, tôi còn cố gắng niếu kéo điều gì kia chứ, sao tôi cứ mãi đau khổ về chị. Sao trong mắt tôi lúc nào chị Như cũng hiện diện đâu đó trong Hân, trong bé Nhi. Tôi muốn chấm dứt sự đau khổ ấy, và quyển nhật kí này có thể là liều thuốc hữu hiệu nhất...
Nhi bước qua cổng một cách bình thản, trông con bé cứ như người mộng du. Nó khẽ nhìn Hân rồi bước vào nhà, chẳng nói một lời nào. Hân không hỏi thăm bé Nhi, người em quan tâm nhất hiện giờ là tôi, đang hững hờ bước chân qua cổng. Tôi định bước vào trong thì em giữ tay tôi lại. Cứ như người mất hồn, tôi quay người lại theo quán tính thì em đã ôm chầm lấy mình, cảm giác bị siết chặt trong tay em. Mùi tóc thơm óng mượt, làn hơi ấm tỏa từ người em truyền sang đã kéo tôi trở về thực tại. Tay em khẽ đùa nhẹ trên tóc tôi, em đang cố gắng giúp tôi thư giãn, giúp tôi lấy lại tình thần đã mất. Tôi phải trở lại là thằng Đông như ngày nào.
Tôi hít một hơi thật sâu, bao nhiêu suy tính trong đầu dần tan biến hết.Tôi mỉm cười khi được Hân hôn nhẹ lên má, em buông tôi ra, nhìn vào mắt tôi, nói như một người yêu bé nhỏ:
- Dù thế nào thì em vẫn tôn trọng quyết định của anh! Hãy làm điều gì anh cho là đúng.
Ôi Hân đáng thương của tôi. Mãi đến bây giờ mà em vẫn còn tâm lý chấp nhận hi sinh vì tôi nữa hay sao. Đông ơi! Mày có phải là một thằng đàn ông hay không? Tại sao mày lại luôn khiến cô ấy phải đau khổ vì chờ đợi mày, tại sao mày không dứt khoát một lần trong đời đi chứ. Đông! Mày phải đọc quyển nhật kí ấy, mày phải xóa tan hình ảnh người con gái kia trong đầu mình.
Tôi phải quyết tâm hơn. Tôi nắm chặt quyển nhật kí trong tay, bước thẳng vào nhà.
*************************************
Câu hỏi nè, ngắn gọn thui. Theo bạn cuối cùng Đông sẽ chọn ai:
1- Hân
2- Nhi
3- giữ mãi mối tình với Như- mẹ Nhi
4- 1 người khác ( hem bít có ai chọn hông)
5- không ai cả, sống 1 mình cho phẻ.
******************************************
Còn nữa....
(mời bạn xem tiếp phần 3)
(nếu bạn đăng conment (nhận xét) thì vào phần I nha)
- Ba dậy đi!
Nhi tống hàng đống gối lên đầu tôi, hòng kéo tôi dậy cho bằng được. Qua ánh mắt he hé nhìn vào cái đồng hồ trên bàn tôi biết được là đã gần 10h trưa. Tôi thở phào: "vậy là mình cũng đã chợp mắt được 5 tiếng. Không tệ!"
- Dì Út qua rồi kìa. Ba dậy ăn sáng với mọi người đi chứ?
Tôi ngáp ngắn ngáp dài bước vào phòng tắm. Khi đang đánh răng, tôi len lén đưa mắt nhìn nhìn con bé. Nhi vẫn bình thường như mọi ngày? Không hẳn, tôi thấy con bé có gì đó tươi tắn hơn, có điều gì hạnh phúc phát ra từ mắt con bé mà tôi có thể cảm nhận được.
Nhi xếp chăn, dọn giường lại ngay ngắn cho tôi. Vừa làm con bé vừa hát một cách yêu đời, giọng hát trong trẻo dễ cuốn hút người khác. Tôi cười:
- Con gái ba hôm nay có gì vui thế?
Con bé nhìn tôi mỉm cười, rồi nháy mắt một cái có thể hiểu là "bí mật". Có "bí mật" gì thì chắc cũng chỉ là nhưng thứ vớ vẩn. Từ trước đến giờ những thứ "bí mật" của con bé luôn làm tôi bị cụt hứng không ít lần: Tậu về một chú Hamter; tranh được vé đi xem hòa nhạc nào đó; mua được vài món đồ xinh xinh...thứ gì nó cũng làm ra vẻ bí mật rồi đem khoe với tôi. Cố làm con bé vui nên những lần đó tôi đều giả vờ ngạc nhiên khiến con bé tưởng thật, lần này "điều bí mật" đó chắc cũng không ngoại lệ.
Nhưng tôi có thể yên tâm là con bé hoàn toàn không nhớ gì về chuyện đêm qua. Chỉ có tôi là phải trằn trọc cả đêm một mình...
Hân chuẩn bị sẵn cho tôi một ít trứng chiên và bánh mì nướng. Đó là "phần dành cho kẻ dậy trễ", theo cách em gọi. Trong khi Hân đang chuẩn bị bữa ăn tôi bước đên ôm lấy em từ phía sau, khẽ hôn lên má em. Hân cười khúc khích, mắng yêu:
- Lớn tuổi rồi mà không biết mắc cỡ. Trẻ con quá đi.
Tôi biết mắc cỡ chứ. Thật mâu thuẫn khi tôi cố tình làm thế trước mắt Nhi. Đó không còn là sự ngại ngùng hay mắc cỡ gì nữa, tôi phải làm thế để xác nhận cho con bé biết sự lựa chọn của tôi. Bởi chuyện của tôi với nó sẽ không có kết quả...
Nhi bước tới bếp cắt cho tôi một ít dưa leo, vẫn vui vẻ như chẳng có gì xảy ra. Tôi thật phục khả năng diễn kịch của Nhi, hay đúng hơn là khả năng che giấu cảm xúc thật của mình trước người khác.
Nhưng dù thế nào Nhi vẫn chỉ là một cô bé mười tám tuổi, vẫn dễ bị kích động. Không biết con bé lay hoay thế nào mà lại để dao cắt vào tay. Nghe con bé là "ái" một tiếng là tôi đã vội chạy đến.
- Sao thế?
- Con bị đứt tay.
- Sao lại bất cẩn thế.
Tôi đưa tay con bé lên săm soi thật kĩ.
- May mà không sâu lắm, ngậm trong miệng một chút là hết ngay ấy mà.
Rồi không hiểu tại sao tôi lại đưa ngón tay Nhi vào miệng của mình. Cả Nhi lẫn Hân đều sững người trước hành động đó mà tôi không nhận ra, bởi lúc này trong đầu tôi là cả một mớ suy nghĩ hỗn tạp. Tôi chỉ biết ngậm ngón tay bé xíu của Nhi như chị Như ngày xưa vẫn hay làm mỗi khi bị đứt tay. Mà mỗi lần nhớ chị Như là...tôi lại chẳng kiểm soát được mình.
Chỉ chừng 30s mà tôi thấy dài cả tiếng đồng hồ. Tôi đưa tay Nhi ra xem lần nữa, gật gù khi thấy "bài thuốc" này khá công hiệu. Hân vỗ vào lưng tôi một cái:
- Chơi dơ quá đi! Sao lại ngậm tay con như vậy?
- Dơ gì? Anh mới đánh răng mà!
Hân đét vào lưng tôi cái nữa rồi chạy đi lấy hộp sơ cứu, không quên nhắc bé Nhi:
- Cháu rửa tay nhanh đi rồi dì sát trùng cho. Thiệt là, ba mày chơi dơ quá đi thôi.
Nhi không nói gì. Con bé vẫn nắm chặt lấy ngón tay của mình như sợ để vuột mất điều gì. Và tôi thấy có một nụ cười thoáng hiện lên trên mặt con bé, cái nụ cười e ấp của đứa con gái mới lớn, ở độ tuổi đã bắt đầu biết yêu. Nhưng con gái ơi, ba đã quyết định suốt một đêm qua rồi. Chuyện giữa chúng ta sẽ không thể nào thành hiện thực được đâu, con còn có tương lai của con. Và ba sẽ mãi đứng đó, sau lưng con, để che chở cho con, bởi ba sẽ mãi là ba của con mà thôi...
Trưa hôm ấy tôi với Hân đã có được nụ hôn đầu tiên với nhau. Dĩ nhiên là không có sự chứng kiến của Nhi, có lẽ con bé đã về phòng mình.
Đúng như dự đoán, tôi chẳng hề có cảm giác gì nhiều khi hôn Hân. Có thể là do chúng tôi chưa tạo được không khí lãng mạn ban đầu. Dẫu sao cả tôi lẫn Hân vẫn chưa ai làm chuyện này lần nào. Tuy nhiên là một thằng đàn ông tôi vẫn có được một sự dẫn dắt tốt, để Hân không nhận ra là tôi không hứng thú với nụ hôn đó. Nếu Hân biết được những suy nghĩ trong đầu tôi thì không biết em có chịu nổi cú sốc đó hay không.
Mọi chuyện dần tiến xa hơn khi em bắt đầu vuốt ve khắp người khiến lửa tình trong tôi trỗi dậy. Chẳng mấy chốc em đã chẳng còn một mảnh vải nào trên người, khoe khoang trước mắt tôi thân hình bốc lửa của mình, một thân thể mà biết bao nhiêu thằng đàn ông đã khao khát chiếm được, em đang dần biến tôi thành một trong số những thằng đàn ông đó. Dường như sự thanh xuân của em là không có giới hạn, đã ở tuổi bốn mươi mà cơ thể em vẫn căng đầy nhựa sống với những đường cong tuyệt mĩ. Và giờ em lại đang phô bày tất cả trước mắt tôi.
Em nằm lên giường một cách mời mọc khiến thằng đàn ông trong người tôi trỗi dậy. Tôi run run bước đến trao cho em một nụ hôn nồng nàn. Là thật hay mơ đây, đây là có phải là điều mà tôi đang tìm kiếm, một hạnh phúc từ trên trời rơi xuống hay sao? Nụ hôn ấy tôi kéo dài với Hân không dứt, tôi có thể cảm nhận được từng hơi ấm, từng hơi thở dồn dập của em. Đây là có phải là điều tôi chờ đợi suốt tuổi xuân xanh. Em ra đi, bỏ lại tôi cô đơn gà trống nuôi con. Em ra đi, để tôi khóc thầm từng đêm. Em ra đi, khiến tôi buồn vò võ không còn dám trông mong vào một cuộc tình nào. Tôi đã đợi em suốt bao năm, đã bao lần bóng em thấp thoáng hiện về. Hôm nay em đã về thật rồi đấy sao, đôi mắt em vẫn nhìn tôi mơ màng, đôi môi em dịu ngọt khiên trái tim tôi cháy bỏng. Đã hai mươi năm rồi, em vẫn đẹp như ngày nào.
Tôi như người mộng du, trong đầu cứ vang lên tiếng gọi tha thiết: " Quỳnh Như ơi! Cuối cùng em đã về với anh." Tiếng gọi càng lúc càng mạnh liệt khiến tôi chợt rùng mình và suýt bật lên thành tiếng. Tôi hoảng hốt buông Hân ra.
Em chớp mắt, nhìn tôi ngạc nhiên.
- Anh sao thế?
Tôi như kẻ mất hồn:
- Anh...không...anh...
Hân vội lục trong mớ quần áo tứ tung của mình dướt sàn ra chai dầu gió.
- Chắc anh bị trúng gió rồi! Để em sức dầu cho!
Tôi lắc đầu, cố lấy lại bình tĩnh.
- Anh không sao. Em mặc đồ vào đi.
- Anh đừng lo. Em không bắt anh phải chịu trách nhiệm. Là em tự nguyện mà.
Tôi cương quyết:
- Em mặc đồ vào đi.
Rồi tôi nói một câu khiến Hân nhảy lên sung sướng.
- Anh chỉ muốn chúng ta thật sự của nhau sau khi kết hôn. Hân...em lấy anh nhé!
Có giọt nước mắt hạnh phúc khẽ rơi trên khóe mi em nhưng tôi lại thấy mặn trong lòng. Em trả lời trong nghẹn ngào:
- Vâng! Em đồng ý!
Em sà vào vòng tay của tôi và mãi mê trong sự cám dỗ của nó, em đâu biết ánh mắt của tôi đang hướng về một nơi xa xăm, nơi nào đó ngoài cửa sổ không thuộc về thế giới này....
"HAPPY BIRTHDAY TO YOU, HAPPY BIRTHDAY TO YOU".
Cả hai dì cháu vừa hát vừa bê cái bánh sinh nhật lên cho tôi. Hóa ra cái bánh sinh nhất tự làm này là điều "bí mật" mà Nhi muốn nhắc đến. Mỗi năm Nhi đều có tặng quà sinh nhật nhưng tôi chẳng thèm nhớ lắm, tôi không mặn mà với ngày này cho lắm.
- Việc gì hai dì cháu phải tốn công sức như vậy. Ra tiệm mua một cái cũng được mà!
Hân thắp lửa lên chiếc cây đèn sáp duy nhất trên bánh, nói:
- Cái này hoàn toàn là công sức của con gái anh đó. Có bé tự một mình làm hết, như vậy mới có ý nghĩa hơn chứ.
Nhi cười, ôm choàng lấy cổ tôi và tặng cho tôi một nụ hôn lên má.
- Hôm nay là sinh nhật ba mà. Ba hãy ước gì đi.
Đèn trần được tắt đi, chỉ còn lại duy nhất ánh đèn sáp le lói. Tôi thầm ước nguyện điều ước duy nhất trong cuộc đời: " ước gì tôi cưới được người tôi yêu, và có được một gia đình hạnh phúc." Đã bao lần tôi ước điều này, đã bao lần tôi thổi nến nhưng nó vẫn chưa hề trở thành sự thật, dù vậy tôi vẫn cứ đặt niềm tin vào đó.
Hân rót đầy cho chúng tôi hai ly rượu, riêng Nhi thì uống nước trái cây, nước trái cây hẳn hoi do chính tôi kiểm tra. Tôi sợ con bé sẽ lại có những hành động thái quá như lần trước.
- Sinh nhật mà chỉ có ba người thì buồn quá!- Hân buộc miệng.
Nhi nhìn lên đồng hồ, than vãn:
- Con có rũ mấy nhỏ bạn mà sao giờ này chưa thấy tới. Đúng là bọn chuyên xài giờ "dây thun"...
Con bé vừa dứt lời thì chuông cửa đã vang lên.
Nhi vội chạy ra:
- Mới nhắc mà đã đến rồi.
Tôi cũng tò mò không biết bạn con bé là những ai, có thể là bé Hạnh, cháu bác Thông. Nhưng tôi đã nhầm, bởi tôi biết bé Nhi không thể quen với những người bạn như thế này được.
Người vừa bước vào là một quí ông trung niên trông khá điềm đạm, có vẻ cũng chẳng hơn tuổi tôi là bao. Nhưng toát lên người đàn ông này cái gì đó rất quen mà tôi không thể nhớ ra kịp. Nhìn bộ quần áo chỉnh tề, sang trọng tôi có thể đoán ông ta là một người trong giới thượng lưu và làm việc trong một văn phòng nào đó.
Nhi mang lên cho ông ta một ly nước rồi cùng ngồi xuống bắt đầu buổi trò chuyện với vị khách không mời này.
- Xin lỗi, cậu có phải là Đông, giám đốc điều hành công ty ESHINKAN ở Việt Nam.
Tôi gật đầu:
- Vâng, tôi đây. Anh là...
Người đàn ông rút ra danh thiếp đưa cho tôi.
- Đây là danh thiếp của tôi!
Tôi nhận danh thiếp từ tay người đàn ông. Lê Đình Thuận- luật sư. Tôi làm quái gì phải quen luật sư kia chứ, hay đây là người quen của Thành- luật sư riêng của tôi. Người đàn ông quay sang nhìn Nhi, hỏi:
- Con là Quỳnh Nhi phải không? Hay là Linh Nhi nhỉ?
- Dạ, Quỳnh Nhi. Linh Nhi chỉ là tên hồi nhỏ. Mà sao chú biết tên cháu?
Người đàn ổng trả lời một cách bí ẩn, hệt như sự xuất hiện của ông ta.
- Ta còn biết nhiều điều hơn nữa kia. Con càng lúc càng giống mẹ... mẹ Quỳnh Như của cháu.
Cái giọng điệu như là quen biết từ lâu khiến tôi khó chịu, tôi cố kìm chế để không phải đứng dậy mà thét lên bắt ông ta phải nói ra ông ta thật sự là ai. Hân cũng cảm nhận được sự khó chịu của tôi, em bước đến cạnh nhìn vào tờ danh thiếp. Tôi có thể thoáng thấy một chút suy tư trong mắt em.
Hân buộc miệng khi thấy tên trong danh thiếp:
- Luật sư Lê Đình Thuận ư?... Lê Đình Thuận...
- Hân đã quên tôi thật rồi sao, riêng tôi thì tôi vẫn nhớ mãi cái món trứng tráng dở tệ của Hân hôm nào đấy.
Hân nhìn thẳng vào người đàn ông đó, cô lục lại trong trí nhớ xem người ấy là ai. Chợt Hân thốt lên như thể không tin vào mắt mình:
- Là... là anh Thuận sao?
Người đàn ông gật đầu, giọng cương quyết:
- Phải, tôi là Thuận đây!
Hân thét lên:
- Anh đến đây làm gì? Ở đây chẳng có thứ gì là của anh đâu.
Rồi Hân quay sang bé Nhi, hối thúc con bé như sắp có thảm họa đến.
- Nhi! Cháu đi lên phòng ngay. Không có việc gì thì không được xuống đây.
Trong khi Nhi vẫn còn đang ngập ngừng thì người đàn ông đã lên tiếng cản lại:
- Không. Con phải ở lại đây. Con cần phải biết sự thật.
Giọng Hân càng lúc càng cay nghiệt khiến tôi hoang mang về thân thế người đàn ông này. Nhưng tôi chắc là tôi sẽ rất ghét ông ta.
- Anh vẫn còn mặt mũi mà đến đây gặp con bé sao? Tôi không ngờ là hạng người như anh vẫn còn sống trên đời này đó. Lẽ ra anh phải biết xấu hổ khi đến đây chứ?
Người đàn ông vẫn tỏ ra điềm đạm một cách đáng sợ. Ông ta vẫn còn thông thả uống được một ngụm nước trước khi nói một câu khiến cả tôi và Nhi không bao giờ tin được là ngày đó lại đến.
- Tôi biết cô hận tôi đến thế nào. Nhưng mục đích chính của tôi hôm nay đến là để gặp Nhi. Tôi đến không phải với tư cách là một luật sự...
Người đàn ông đứng dậy nhìn thẳng vào Nhi.
- TÔI ĐẾN VỚI TƯ CÁCH LÀ CHA RUỘT CỦA CON BÉ!
end chap 8
**********************************************
Chương 9
- TÔI ĐẾN VỚI TƯ CÁCH LÀ CHA RUỘT CỦA CON BÉ!
Tôi, và cả bé Nhi, không ai có thể ngờ một ngày nào đó người đàn ông đáng nguyền rủa ấy lại dám vác mặt đến đây, gặp mặt hai bố con tôi, mà lại trong một tư thế chẳng có vẻ gì là định xin chúng tôi tha thứ. Luật sư ư, cái nghề thật danh giá biết bao, mà có thể ông ta còn hưởng thêm được một nguồn lợi kết sù từ cái việc kết hôn "môn đăng hộ đối" ngày ấy. Tôi căm thù con người này, kẻ tán tận lương tâm đã hãm hại cả một đời chị Như, và gián tiếp lên cả cuộc đời của tôi và Hân. Tôi căm thù hắn từ sau ngày chị mất, nguyên nhân của mọi sự đau khổ trong cuộc đời chúng tôi giờ đã xuất hiện. Điều đó gợi lên những niềm đau và suy nghĩ tồi tệ nhất mà tôi đã cố dìm nén từ rất lâu. Tôi biết dẫu còn sống thì hẳn một ngày nào đó tôi vẫn phải giáp mặt với hắn, với cương vị là một nạn nhân, một quan tòa, tôi đã từng nghĩ hắn sẽ quì xuống van xin chúng tôi tha thứ. Nhưng không, con người đó xuất hiện ở đây, với một cương vị hoàn toàn khác...
Hắn nhã nhặn ngồi xuống, hớp một ngụm trà, tất cả đều diễn ra một cách chậm rãi khiến tôi càng thêm căm ghét hắn, nhưng cả tôi và bé Nhi chẳng thể nào nói lên nổi một lời.
Thuận đặt ly trà xuống, hắn nhìn bọn tôi bằng một ánh mắt kì lạ, một ánh mắt luôn khiến tôi cảm thấy bất an.
- Dường như không ai trong nhà này chào đón sự xuất hiện của tôi thì phải. Cũng tốt! Tôi chẳng trông mong gì hơn. Như tôi đã nói, hôm nay tôi đến với tư cách là cha ruột của Quỳnh Nhi. Và dĩ nhiên mục đích duy nhất của tôi là...nhận lại bé Nhi!
Hân phát ra những lời không mấy tôn trọng đối với vị khách không mời kia.
- Nhận lại ai chứ? Anh cũng biết mình có một đứa con kia à? Thế mẹ nó là ai nhỉ, phải vợ anh không? Tôi xin nhắc lại một lần cho anh rõ: ở đây không có ai là con gái anh cả. Đây là con gái của tôi và anh Đông. Mời anh đi cho!
- Cô đổ lỗi cho tôi đã hại chết Quỳnh Như hay sao?
- Anh không xứng đáng nhắc đến tên chị ấy. MỜI ANH ĐI CHO.- Hân lớn tiếng.
Thuận vẫn giữ giọng bình tĩnh nhưng cương quyết.
- Tôi sẽ không đi. Cho đến khi nào tôi nhận lại được đứa con của mình.
- TÔI NÓI: ANH ĐI NGAY!
Thuận dường như phớt lờ Hân đi, giờ trong mắt hắn chỉ có mình bé Nhi. Tôi sợ cái nhìn ấy của hắn. Trong đôi mắt lạnh lẽo đó tôi thấy được sự cô độc nào đó mà mình không thể giải thích được, một nỗi đau thầm kín mà chỉ những kẻ đã trải qua như tôi mới có thể cảm nhận được. Nhưng tôi không thể để cho mình có một phút yếu lòng. Tôi định lên tiếng mời hắn ra khỏi nhà thì hắn đã nói thẳng vào mặt bé Nhi:
- Con có căm ghét ta hay không đó là tùy con. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, con vẫn là con ruột của ta. Ta nghĩ chắc con cũng đã rõ điều đó. Ta cũng muốn nói với con rằng: ta rất tiếc về cái chết của mẹ con, NHƯNG TA KHÔNG CÓ LỖI TRONG CHUYỆN ĐÓ, TA CHƯA TỪNG CÓ Ý NGHĨ BỎ RƠI HAI MẸ CON CỦA CON...
Nếu là trước đây thì tôi đã đấm thẳng vào mặt hắn, khi mà chị Như vừa mất. Cái tên sở khanh ngày ấy lại muốn dùng lời ngon tiếng ngọt để xóa đi những tội lỗi của mình gây nên, biết bao con người đã bị cuốn vào trò chơi độc ác của hắn. Nay hắn trở về chỉ để nói rằng mình vô tội thôi ư? Tôi nắm chặt bàn tay lại, mặt đỏ bừng lên cơn lửa giận. Tôi hận mình không đấm được vào mặt hắn.
Tôi do dự nhưng Hân thì khác. Cô ta sa sầm cả nét mặt lại, gương mặt trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Phải rồi, Hân thương chị Như nhất trên đời này mà, chị là người đã chăm sóc lo lắng cho Hân từ sau khi bà Thái mất. Hân vung tay lên định tát vào mặt tên trơ tráo ấy thì giật mình lùi lại. Hân không cần phải tát hắn nữa, bởi chính Nhi vừa tạt ly nước của mình vào người hắn.
Tội nghiệp đứa con gái bé bỏng của tôi. Đôi mắt con bé đã ướt nhòe khiến tôi thêm đau lòng. Tôi muốn được ôm con bé vào lòng để xoa dịu bớt nỗi đau ấy nhưng tôi không thể. Tôi thật không xứng đáng làm cha của con bé, một chút cũng không.
Nhi cố gắng hét to vào mặt hắn hết mức có thể:
- ÔNG IM ĐI! TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO ÔNG, KHÔNG BAO GIỜ! MÃI MÃI TÔI CŨNG KHÔNG MUỐN NHÌN MẶT ÔNG, KẺ ĐÃ HẠI CHẾT MẸ TÔI. VÀ XIN NÓI CHO ÔNG BIẾT: TÔI KHÔNG BAO GIỜ LÀ CON GÁI CỦA ÔNG! KHÔNG BAO GIỜ!!!!
Rồi con bé vụt chạy ra ngoài cổng trong sự ngỡ ngàng của đám người lớn chúng tôi. Tôi hiểu tâm trạng của Nhi lúc này, đó là hình ảnh của tôi mười chín năm về trước, cái ngày mà chính miệng ông Thái nhận tôi là con ruột ông ta. Nhưng tôi là đàn ông, đã biết sống tự lập thì nỗi đau ấy cũng không đến mức nào, nhưng Nhi chỉ là một thiếu nữ mới lớn, con bé đã quen sống trong sự che chở của tôi. Tôi sợ rằng Nhi sẽ không chịu nổi cú sốc này.
Nhi vừa đưa tay quệt nước mắt vừa chạy nhanh ra ngoài cổng. Tôi chạy ra ngoài sảnh thì chỉ còn thấy hai đứa bạn của Nhi đứng ngơ ngác ngoài ấy. Tôi hối hả lên tiếng khiến hai đứa nó giật mình:
- Các cháu chạy theo trông chừng Nhi giúp chú! Nhanh lên!
Hai đứa nó giật bắn cả người, vội gật gật cái đầu rồi chạy nhanh theo con bé. Với cú sốc tinh thần đó tôi không nghĩ Nhi có thể dễ dàng vượt qua, tôi sợ ở cái độ tuổi này con bé có thể làm điều gì đó nông nổi. Giờ tôi mới nhận ra là mình chưa bao giờ hiểu được con bé, trong lòng nó phẳng như một mặt nước, bất kì ai nhìn vào cũng chỉ thấy được ảnh phản chíu chứ không hề thấy rõ được bên trong. Tôi lo cho bé Nhi nhưng không thể chạy theo nó, bởi lẽ trong nhà vẫn còn một việc tôi cần phải giải quyết...
- Vào vấn đề chính. Tôi muốn biết lý do nào mà các người không muốn tôi nhận lại con bé!
Thuận nhã nhặn dùng khăn tay lau lại chỗ bị ướt trên người, bình thản như đó chỉ là một cơn rào. Điều đó chỉ khiến cho Hân thêm điên tiết. Em muốn trút hết mọi bực tức trong lòng ra nhưng không được, đành ngồi yên đó mà hậm hực. Có lẽ bao nhiêu năm làm luật sư đã rèn luyện cho hắn một tác phong lãnh đạm đến đáng sợ như thế này. Tôi bình tĩnh, cố nói chuyện với hắn.
- Năm xưa không phải chính anh đã bỏ rơi chị Như hay sao? Tôi nghĩ từ lúc đó chúng ta đã chẳng còn mối quan hệ gì cả, hay đúng hơn là chưa từng có.
- Được! Đó là lý do thứ nhất! Lý do tiếp theo?
Hân đập mạnh tay xuống bàn.
- Tại sao anh lại nhẫn tâm ruồng bỏ chị Như, khi biết chị đang mang dòng máu của mình trong người kia chứ? Quả thật lúc ấy tôi đã nhìn lầm con người của anh, tôi cứ nghĩ anh là một con người đàng hoàng, cũng yêu chị Như nhiều như tôi. Anh có biết là tôi thất vọng về anh lắm không?
Thuận hơi trầm ngâm một chút. Một sự im lặng đáng sợ, mọi thứ toát ra từ con người này luôn khiến cho tôi bất an. Trong cuộc đời này tôi đã biết quá nhiều sự thật, mà sự thật nào cũng khiến cho tôi đau đớn. Tôi không chắc là mình còn đủ tự tin để biết thêm một sự thật nào nữa hay không. Thuận ngẩng mặt lên, bắt đầu câu chuyện bằng cái giọng trầm buồn của mình.
- Có phải Như nói với mọi người là tôi ruồng bỏ cô ấy, để cưới một người khác phải không? Nói ra thật không phải nhưng đó chỉ là lời nói dối của cô ấy, vì Như giận tôi. Tôi chưa hề nghĩ sẽ cưới ai khác ngoài Quỳnh Như, sự thật là đến bây giờ tôi vẫn còn đang độc thân.
Hân thét lên:
- Nói dối! Thế tại sao lúc ấy anh lại bỏ rơi chị Như, sau khi đã làm điều tồi tệ ấy?
- Tôi nhận là mình có lỗi trong việc ấy.
Rồi hắn nhìn sang tôi, ánh mắt lộ lên một chút gì ganh tị:
- Cái đêm hôm ấy Như uống thật nhiều. Chưa bao giờ tôi thấy Như buồn như vậy, mà khi ấy tôi cũng chỉ nghe Như nhắc đến tên cậu chỉ vài lần. Quả thật khi ấy tôi chẳng hề có ấn tượng gì về cậu, Đông à! Trong cơn say ấy Như đã ôm chầm lấy tôi, cô ấy bảo là yêu tôi rất nhiều, rồi cô ấy khóc. Cậu cũng là đàn ông, hẳn cậu biết khi ở riêng với người con gái mình yêu, được cô mời gọi như thế thì cậu có cầm lòng được không? Tôi xin lỗi, đó là do tôi ngộ nhận: Trong cơn mê, Như chỉ gọi tên một mình cậu, là cậu đó Đông à!
Tôi cô chú tâm vào từng lời nói của Thuận. Chính hắn cũng thừa nhận là chị Như yêu tôi, người mà chị Như muốn trao thân gửi phận nhưng không thể. Tôi chẳng cảm thấy hãnh diện gì với câu xác nhận muộn màng của hắn, nhưng tôi vẫn muốn nghe. Linh tính mách bảo với tôi rằng người đàn ông này không xấu xa như tôi vẫn nghĩ.
Thuận lại tiếp tục:
- Rồi sau đó hai tuần gia đình muốn tôi sang Pháp để làm luận án và làm việc. Một tương lai rộng mở ra trước mắt nhưng tôi luôn nghĩ đến Như trước tiên. Tôi sẽ không đi nếu cô ấy không muốn. Nhưng khi ấy tôi biết thêm một sự thật nữa là gia đình tôi không hề ưa ông Thái. Vì lý do gì tôi không biết, nhưng có lẽ là do một hiềm khích nào đó từ lâu, khi ấy tôi không hề nghĩ là Như đã có thai. Tôi không dám cãi lại gia đình, mà lúc ấy tôi vẫn chưa có tốt nghiệp, chưa thể nuôi nổi bản thân mình thì làm sao dám nói là bảo đảm hạnh phúc cho Như. Thế là tôi quyết định sang Pháp, trước khi đi tôi hẹn Như hai năm sau sẽ quay về đón cô ấy. Như đã không nói gì, mà chỉ khóc. Khi ấy tôi cứ nghĩ cô ấy khóc vì không muốn xa tôi, tôi tin là lúc ấy Như đã gật đầu đồng ý đợi tôi, tôi tin là như vậy...
Hân dường như cũng bị anh ta thuyết phục. Câu chuyện của anh ta không đáng tin lắm, nhưng chúng tôi không hề thấy có gì giả dối trong lời nói. Nếu mọi việc đúng như lời anh ta nói thì liệu lòng thù hận của chúng tôi có còn lớn được bao nhiêu. Tôi không biết, chỉ thấy trong lòng mình giờ là một khoảng không vắng lặng.
Hân tiếp tục:
- Vậy tại sao đến giờ này anh mới tìm đến con bé?
- Hai năm sau, khi tôi về thì Như đã nằm yên dưới mộ. Chắc Hân không biết, tôi có đến gặp ông Thái một lần. Ông ta chẳng những không nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra mà còn cô đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi có thể đoán trước được cách cư xử của ông ta bởi nếu Như đến nhà tôi thì cũng phải chịu cảnh ngộ đó thôi. Nhưng tôi nghe được từ những người bà con là Như chết do sanh khó. Tôi cũng nghe nói là cậu Đông đang nuôi con bé, nhưng chẳng bao giờ tôi biết được cậu sống ở đâu, dù đã đi tìm khắp nơi.
Đúng là khi Nhi được một tuổi, vừa nhận được bằng tốt nghiệp là tôi vội chuyển đến nơi khác sống. Khi ấy chính Hân còn không biết được tung tích của chúng tôi thì làm sao người khác biết.
- Nhưng tôi biết còn có Hân. Tôi âm thầm quan sát cô ấy suốt ngần ấy năm, cuối cùng cũng biết được tung tích của con bé. Hôm nay tôi đến đây với mục đích không gì khác hơn là nhận lại đứa con gái ruột của mình, mong các người đừng làm khó tôi.
Tôi cố gắng không thét lên trước mặt hắn:
- Cứ cho là những gì anh nói là thật đi chăng nữa thì quyền quyết định vẫn là ở con bé. Tôi nghĩ cú tạt nước ban nãy chính là câu trả lời của con bé. Tôi hi vọng là từ nay anh để cho bố con chúng tôi được yên.
Thuận cười khẩy.
- Bố con? Nghe thân mật nhỉ. Thậm chí cậu còn chưa từng nhận con bé làm con nuôi. Tôi chưa đến gặp cậu ngay là vì tờ giấy này.
Thuận đặt một tờ giấy lên bàn, tờ giấy mà bao năm qua tôi luôn đinh ninh là chỉ mình tôi biết được bí mật trong đó- tờ giấy hộ khẩu gia đình. Dường như hắn đã nắm được thóp của tôi, hắn quyết tâm sẽ cướp bé Nhi ra khỏi đời tôi.
- Cậu giải thích thế nào về điều này. Cậu dám tự nhận Như là vợ của mình, và Nhi là con ruột của cậu ư? Tôi thật sự khâm phục cậu đấy, Đông à.
Tôi gầm lên:
- Thật sự là anh muốn gì?
- Tôi đã nói rồi. Tôi muốn bù đắp lại cho con bé. Bây giờ con bé đã mười tám tuổi, nó đã đủ tuổi công dân nên quyền nhận nuôi đã chẳng còn hiệu lực với tôi. Tôi biết thế nào con bé cũng sẽ chọn cậu. Nhưng cậu nghĩ sao nếu tôi kiện cậu về tội khai man trên tờ giấy này, khi ấy chắc chắn tôi có thể tách con bé ra khỏi đời cậu.
- Đừng nói nhiều. Thật sự là anh muốn gì?
- Thôi được! Dù sao cậu cũng đã chăm sóc con bé suốt mười tám năm qua. Đối với một người làm cha tôi luôn muôn con bé được hạnh phúc. Tôi hỏi cậu: vì sao đến giờ cậu vẫn chưa lập gia đình?
Câu hỏi ấy đã chạm vào nỗi đau từ sâu thẳm trong lòng tôi. "Tại sao tôi vẫn chưa lập gia đình"?
- Tôi biết! Cậu vẫn còn yêu Quỳnh Như. Còn bé Nhi nữa, càng lớn con bé càng giống mẹ phải không? Tôi hiểu trong lòng cậu đang nghĩ gì, tôi cũng là đàn ông mà.
Lại ánh mắt ấy, ánh mắt luôn làm tôi cảm thấy ngộp thở khi nhìn vào. Giờ tôi mới nhận ra ý nghĩa của nó, đó là anh mắt của người cha khi thăm dò bạn trai của con gái mình. Không lý nào Thuận lại biết được suy nghĩ đó của tôi. Như tên ăn trộm bị bắt quả tang, tôi cuống cuồng nhìn sang Hân, hi vọng rằng em không hiểu ẩn ý của câu nói. Hân không còn quá khích như ban đầu, em lắng nghe cuộc trò chuyện một cách chăm chú nhưng tôi tin rằng em em không hề nhận ra ẩn ý trong câu nói đó. Tôi lên tiếng:
- Vậy anh muốn tôi làm sao?
Thuận chấp hai tay đặt trên bàn rồi đưa ra điều kiện của mình:
- Tôi sẽ để Nhi sống với cậu! Với điều kiện : CẬU PHẢI KẾT HÔN NGAY VỚI HÂN!
- Tôi đã cầu hôn với cô ấy. Anh không phải lo.
Thuận đưa ánh mắt đầy đe dọa nhìn tôi:
- Sao không lo kia chứ. Cậu không hiểu sao? TÔI MUỐN CẬU PHẢI KẾT HÔN NGAY TRONG TUẦN NÀY.
end chap 9
****************************************
Chương 10: Bài toán cuộc đời
Tôi vớ lấy cái áo khoác chạy ra công viên. Cái công viên ấy cách nhà đến những ba cây số nhưng tôi lại muốn đi bộ đến đó, thậm chí tôi chĩ mình chẳng có lấy thời gian để lấy xe. Tôi nhìn lại đồng hồ. Chỉ mới 8h30 tối. Thuận vừa mới rời khỏi là tôi giao nhà cho Hân để chạy vội ra đây. Tôi cần phải đưa bé Nhi trở về.
Chỉ mất chưa đến 10 phút để đến đó, chân bước đi mà có cảm giác như đang chạy. Tôi không nghĩ là Nhi sẽ làm gì ngu ngốc. Chẳng qua đây cũng chỉ là một cú sốc tạm thời, tôi chỉ không thể hiểu tại sao con bé lại phản ứng như thế. Nhi đã biết trước sự thật từ lâu thì hẳn việc xuất hiện của ông Thái cũng chẳng phải là điều bất ngờ cho lắm. Đó không giống như tính cách của bé Nhi mà tôi từng biết, và điều ấy khiến tôi lo lắng...
Bé Hạnh chờ tôi ở trước cổng công viên. Nhìn bé Hạnh chẳng tỏ vẻ gì là sốt sắng nên tôi phần nào an tâm hơn, ít ra là Nhi cũng chẳng làm điều gì nông nổi. Hạnh dắt tôi đi vòng vèo trong công viên, vượt qua các đôi tình nhân đang "hâm nóng" tình cảm. Tôi bỏ mặc không hề quan tâm, bởi trước mắt tôi giờ chỉ có mình bé Nhi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì vì con bé, dù có muốn hay không.
Nhi ngồi đó, trên lớp cỏ âm ẩm lớp sương đêm. Con bé nhìn gì đó lên trời thật chăm chú. Tôi chẳng biết là Nhi đang nhìn gì bởi hướng đó chỉ là một màn đêm bị ánh đèn công viên làm cho phai nhòa. Thậm chí tôi cũng chẳng biết là ngày hôm nay có trăng hay không. Thấy tôi đến, con bé kia liền đứng dậy chào một cách lễ phép. Nhi nhìn bầu trời đêm mà cứ như người mất hồn. Tôi không muốn đánh động đến Nhi nên bảo hai đứa kia về trước, dúi vào tay nhỏ Hạnh một ít bạc để đi taxi rồi "đuổi cổ" bọn nó trước khi chúng kịp có ý kiến. Tôi chỉ muốn có không gian riêng với Nhi, tôi muốn tâm sự với con bé, như hai bố con với nhau...
Tôi ngồi xuống bên cạnh Nhi mà con bé chẳng hề hay biết hay phản ứng, ánh mắt nó cứ mãi nhìn vào hướng xa xăm ấy. Tôi cũng nhìn chăm chú, nhưng không phải nhìn theo con bé. Tôi nhìn bé Nhi bằng một thứ cảm giác lạ lẫm xen lẫn hụt hẫng. Hôm nay Thuận đã đến và giáng cho tôi một đòn tâm lý thật nặng. Nhưng Thuận nói đúng: Nếu tôi không có ý gì khác thì tại sao lại do dự khi quyết định cưới Hân. Thuận cho tôi thời hạn một tuần, bởi anh ta cũng chỉ còn ở Việt Nam trong khoảng thời gian đó. Nếu tôi không đăng kí kết hôn ngay trong tuần thì anh ta dọa sẽ làm mọi cách để tôi phải hối hận. Tôi không sợ ra tòa, mà tôi nghĩ tội làm giả giấy tờ ấy cũng phải là nặng. Tôi chỉ nghĩ đến hạnh phúc của Nhi, sẽ ra sao nếu con bé yêu tôi, phí hoài cả một tuổi thanh xuân chỉ vì tôi, như Hân...
9h hơn. Nhi vẫn chẳng mảy may nhúc nhích trong suốt khoảng thời gian ấy. Có khi nào con bé gặp chuyện. Tôi định đưa tay lay tỉnh thì con bé đã lên tiếng khiến tôi giật mình.
- Ông ấy về rồi ạ?
- Ai kia?
Nhi quay sang nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt long lanh ấy giờ chẳng còn mang chút cảm xúc nào rõ rệt. Con bé nói bằng giọng hờ hững, như chẳng có gì xảy ra.
- Thuận - cha ruột của con!
Tôi ấp úng:
- À...ừ...ông ta vừa về là ba đến đây ngay. Con hận ông ấy lắm phải không, Nhi? Ba hiểu tâm trạng hiện giờ của con. Trước đây ba cũng như vậy, với ông ngoại của con.
- Vậy ba có hận ông ngoại con không?
Tôi thở dài:
- Bây giờ thì không. Dù sao ông ấy cũng đáng thương hơn là đáng hận. Cha của con cũng vậy, ông ta cũng có nỗi khổ riêng. Dù gì Thuận cũng là cha ruột của con, con nên tha thứ cho ông ấy.
Một thoáng im lặng. Nhi thuận tay ném một thứ gì đó xuống hồ nước.
- Con không hề ghét ông ấy! Khi nãy chẳng hiểu sao con lại xử sự như vậy. Khi ông ta nói ông không có lỗi, rồi muốn nhận lại con, đột nhiên lại cảm thấy sợ hãi, sợ rằng mình sắp phải rời xa một điều gì đó. Cái cảm giác ấy cứ luôn ám ảnh khiến con nổi giận, con sợ mình sẽ đánh mất "nó" khi nhận lại ông ấy là cha.
Rồi Nhi quay sang nhìn tôi bằng một ánh mắt xa xăm:
- Con sợ mình sẽ phải rời xa ba mãi mãi...
Nhi hạ thấp ánh mắt của mình xuống, có điều gì khiến con bé không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Nó ngồi bó gối, tiếp tục quan sát bầu trời đêm sâu thẳm. Nhìn Nhi trong tình cảnh này càng khiến cho tôi thêm đau lòng. Dù rất yêu con bé nhưng tôi không thể không nói với nó sự thật , về những điều Thuận vừa nói với tôi. Thà cứ để con bé hiểu lầm cha ruột của nó như trước có lẽ chúng tôi sẽ được những ngày hạnh phúc bên nhau lâu hơn một chút. Nhưng tôi không thể, tôi không bao giờ muốn thấy con bé chịu đựng những lỗi lầm của người lớn.
Tôi phải kể lại sự thật với con bé:
- Thật ra trong chuyện này không ai là có lỗi cả. Cha của con, luật sư Thuận, ông ta cũng có nỗi khổ của mình. Thật ra hồi ấy...
Nhi ngắt lời tôi.
- Con biết tất cả mọi chuyện. Con biết cả những điều mà chính ba, dì Út, hay bất kì ai có liên quan không bao giờ ngờ tới.
Tôi ngạc nhiên:
- Con...biết được chuyện gì chứ?
- Ba quên rằng con từng khẳng định: Mẹ chưa bao giờ yêu ba như ba nghĩ hay sao? Thật ra người mẹ yêu thật sự chính là cha ruột của con, luật sư Lê Đình Thuận.
Câu nói của Nhi khiến tôi choáng váng. Nếu tôi nhớ không lầm thì đã có lần chị Như nói chị yêu tôi, không lẽ tất cả đều là giả dối. Chẳng phải chị đã từng quyết liệt buộc tội Thuận đã lợi dụng chị hay sao? Cuối cùng thì ai mới là người phải chịu trách nhiệm cho tất cả chuyện này?
Nhi lại tiếp tục tấn công vào cái đầu đang rối tung lên của tôi:
- Có thể ba không tin lời con nói. Đúng là mẹ từng nói yêu ba, nhưng chỉ duy nhất một lần trong đời thôi phải không? Hôm mà ông ngoại con nói ba là con ruột của ông ấy. Mẹ nói dối đấy, mẹ sợ ba sẽ bỏ rơi mẹ, hoặc tệ hơn là mang trả mẹ về nhà. Đối với mẹ, ba chỉ là một đứa em trai không hơn không kém. Mẹ rất tiếc vì đã lợi dụng lòng tin của ba, mẹ rất ân hận vì điều đó...
Tôi nổi giận. Dù có là Nhi thì cũng không được phép nói về Như như vậy.
- Sao con lại dám bịa đặt những điều đó? Tại sao con lại dám nói về mẹ mình như vậy? Lúc ấy thậm chí con còn chưa ra đời nữa kìa. Con biết gì mà nói chứ!
Tôi đứng lên định bỏ đi thì Nhi đã giữ tay tôi lại, dúi vào đấy một quyển sổ nhật kí đã phai màu theo năm tháng. Tôi chưa hiểu chuyện gì thì Nhi đã đứng lên, khuôn mặt con bé bỗng trở nên vô cảm đến lạ lùng.
- Lời của con tuy không đáng tin, nhưng đó là sự thật. Con chỉ nói lại những gì mẹ đã kể cho con biết mà thôi. Đây là món quà mà ông Thông- ông ngoại nhỏ Hạnh, nhờ nó mang đến cho ba. Xin lỗi ba vì con đã đọc tất cả những điều trong ấy. Con không giữ nó vì con nghĩ ba sẽ cần nó hơn con.
Tôi đã đoán ra đó là vật gì nhưng lại không đủ can đảm để tin nó là thật. Tôi run run lật trang đầu của quyển sổ. Một cái tên hiện ra ngay trên đầu quyển nhật kí: NGÔ HUỲNH QUỲNH NHƯ.
- Phải! Đó là nhật kí của mẹ. Ba phải đọc nó, để biết được những suy nghĩ của mẹ. Có thể mẹ sẽ không như những hình ảnh mà ba đang níu giữ trong đầu nên ba hãy chuẩn bị tâm lý trước. ĐÃ ĐẾN LÚC BA PHẢI QUÊN MẸ VÀ QUYẾT ĐỊNH CHỌN AI GIỮA HAI NGƯỜI: DÌ...HAY LÀ CON!
Hân đứng đợi chúng tôi trước cổng, dường như em có ý định sẽ qua đêm ở đây. Trời không lạnh lắm nhưng dường như em đang mệt trong người, ngay từ đằng xa tôi đã nghe được tiếng hắt hơi của em. Tôi bước chậm phía sau bé Nhi, tay nắm chặt quyển nhật kí. Tôi chưa đọc nó, tôi chưa chuẩn bị đủ tâm lý để sẵn sàng chấp nhận những sự thật trong quyển nhật kí ấy. Chị Như đã rời xa thế giới này từ lâu lắm rồi, tôi còn cố gắng niếu kéo điều gì kia chứ, sao tôi cứ mãi đau khổ về chị. Sao trong mắt tôi lúc nào chị Như cũng hiện diện đâu đó trong Hân, trong bé Nhi. Tôi muốn chấm dứt sự đau khổ ấy, và quyển nhật kí này có thể là liều thuốc hữu hiệu nhất...
Nhi bước qua cổng một cách bình thản, trông con bé cứ như người mộng du. Nó khẽ nhìn Hân rồi bước vào nhà, chẳng nói một lời nào. Hân không hỏi thăm bé Nhi, người em quan tâm nhất hiện giờ là tôi, đang hững hờ bước chân qua cổng. Tôi định bước vào trong thì em giữ tay tôi lại. Cứ như người mất hồn, tôi quay người lại theo quán tính thì em đã ôm chầm lấy mình, cảm giác bị siết chặt trong tay em. Mùi tóc thơm óng mượt, làn hơi ấm tỏa từ người em truyền sang đã kéo tôi trở về thực tại. Tay em khẽ đùa nhẹ trên tóc tôi, em đang cố gắng giúp tôi thư giãn, giúp tôi lấy lại tình thần đã mất. Tôi phải trở lại là thằng Đông như ngày nào.
Tôi hít một hơi thật sâu, bao nhiêu suy tính trong đầu dần tan biến hết.Tôi mỉm cười khi được Hân hôn nhẹ lên má, em buông tôi ra, nhìn vào mắt tôi, nói như một người yêu bé nhỏ:
- Dù thế nào thì em vẫn tôn trọng quyết định của anh! Hãy làm điều gì anh cho là đúng.
Ôi Hân đáng thương của tôi. Mãi đến bây giờ mà em vẫn còn tâm lý chấp nhận hi sinh vì tôi nữa hay sao. Đông ơi! Mày có phải là một thằng đàn ông hay không? Tại sao mày lại luôn khiến cô ấy phải đau khổ vì chờ đợi mày, tại sao mày không dứt khoát một lần trong đời đi chứ. Đông! Mày phải đọc quyển nhật kí ấy, mày phải xóa tan hình ảnh người con gái kia trong đầu mình.
Tôi phải quyết tâm hơn. Tôi nắm chặt quyển nhật kí trong tay, bước thẳng vào nhà.
*************************************
Câu hỏi nè, ngắn gọn thui. Theo bạn cuối cùng Đông sẽ chọn ai:
1- Hân
2- Nhi
3- giữ mãi mối tình với Như- mẹ Nhi
4- 1 người khác ( hem bít có ai chọn hông)
5- không ai cả, sống 1 mình cho phẻ.
******************************************
Còn nữa....
(mời bạn xem tiếp phần 3)
(nếu bạn đăng conment (nhận xét) thì vào phần I nha)

Không có nhận xét nào: